Bài đăng

BÀI CA QUÊ HƯƠNG

Hình ảnh
Kìa bầu trời tuổi thơ xanh ngắt
Cánh diều xưa dìu dặt bay cao
Sông Con sóng vỗ dạt dào
Lững lờ tắm mát gửi trao tâm tình
Nọ là Rú Bỉn tươi xinh
Sơn thanh thủy tú có mình có ta
Bên kia giáo xứ Vĩnh Hòa
Thánh đường cao vút bao la tình người
Hợp Thành yêu dấu ta ơi
Tiếng ru lòng mẹ một đời vấn vương
Cho dù đi khắp muôn phương
Nào ai quên được quê hương sinh thành                                       
Mái Đình Phụng anh linh hiển thánh                                            
Bên hồ sen phong cảnh nên thơ
Muôn năm còn đó bây giờ
Khói hương Chùa Tạnh điện thờ thâm nghiêm

MỘT THOÁNG HUẾ MƠ (*)

Hình ảnh
Đây kinh thành Huế biếc sông Hương            

Núi Ngự trông xa mọi nẻo đường

Mắt theo duyên dáng tà áo mỏng

Nữ sinh Đồng Khánh cười trong sương
(Tháng 2/2004)
_______________________________________
(*) Trích từ bài thơ "Những nẻo đường quê hương", làm cho Công Đoàn Công Ty.

THĂM CHÙA BẢO LÂM (*)

Hình ảnh
Hương Sen tỏa ngát chốn trần ai

          Cõi Phật ngàn năm giấc mộng dài

          Ni cô nay chẳng còn vương vấn


          Bụi trần rủ sạch dưới sương mai

                                      (11/7/2015)                                                                                ________________________________________
(*) Chùa Bảo Lâm: Một ngôi chùa cổ ngàn năm tuổi, thuộc xã Hoa Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An.

Những vần thơ tuổi học trò

Hình ảnh
HƯƠNG HỌC TRÒ

Mỗi mùa phượng nở rực hồng                                                 
Bằng lăng tím biếc trổ bông cuối trường
Lại thầm mong nhớ người thương
Gọi loài hoa ấy là hương học trò
  (Tháng 6 năm 1994)


THỜI XA VẮNG

Màu phượng đỏ, bằng lăng tím biếc
Đã qua rồi nuối tiếc không em?
Nhớ về kỷ niệm dịu êm
Của thời xa vắng mênh mang tuổi hồng.
  (Mùa hè 1994)

Bên cầu năm ấy

Hình ảnh
Này cây cầu năm cũ                                                  Lối đi vào nhà em Bâng khuâng tím màu hoa dại                                
Sông thu nước chảy êm đềm

Mấy lúc xa nhau từ độ ấy Chưa về thăm lại chốn yêu xưa Anh lãng du phương trời vô định Mơ chi giây phút sum vầy Mười mấy năm rồi em nhỉ? Thủa em còn là thiếu nữ Tóc dài buông xõa như mây Nét cười xôn xao ngày tháng cũ Ngân nga con nước vơi đầy Tuổi đôi mươi căng tràn nhựa sống Ta yêu nhau những ngày
Kia là ngôi hàng nhỏ Dưới chân cầu thân thương Xưa ta hay ngồi đó Ngắm hàng cây bên đường Nước sông trôi mãi miết Lững lờ về chốn xa Quán đơn sơ quen thuộc Nhưng cụ già ngày trước Nay chẳng còn đâu Chỉ thấy cô gái Đang soi gương chải đầu Anh hỏi chuyện ngày xưa Cô thoáng buồn ngơ ngác                                                                Rồi nhìn cây xào xạc
Rằng khi xưa mẹ chồng bán nơi đây Cụ mất để lại ngôi hàng này Hỏi về em cô lắc đầu không biết Vì mới về làm dâu
Con đường nhỏ rợp bóng cây Vắng em mà trở nên…

Lối cũ vàng Thu

Hình ảnh
Con đường có lá thu rơi                                                           Mong manh còn lại khoảng trời không em
Cảnh như tranh vẽ bên thềm                                    
Vàng tươi khoe sắc êm đềm trong sương

Hàng cây vẫn đứng bên đường Tả tơi lá rụng như dường năm xưa Em tôi nhí nhảnh vui đùa Tay thon nhặt lá gom mùa thu sang
Hanh heo trời đất xốn xang Hiu hiu gió thổi lá vàng tung bay Anh yêu này hỡi có hay Tình ta như lá một ngày tàn phai?
Lặng nhìn mái tóc em dài Dịu dàng anh đọc một vài câu thơ Tình yêu dẫu mãi đợi chờ Thời gian kia có bao giờ ngừng trôi?
Thu xưa dạo bước bên người Mà nay hình bóng một đời cách xa Hỡi em có biết chăng là? Còn đây lối cũ đôi ta tự tình.

Mơ thấy em

Hình ảnh
Đêm qua anh mơ thấy em                                                      Bóng hình yêu dấu thân quen thủa nào                                

Thật đây nào phải chiêm bao Lời thương âu yếm gửi trao tâm tình.
Nụ cười mắt biếc môi xinh Đã từng là của riêng mình anh thôi Dịu dàng hai đứa sánh đôi Cùng nhau kể chuyện quãng đời thương đau
Em nào hờn trách anh đâu Bởi chăng duyên phận bể dâu đời người Cách chia hình bóng đôi nơi Để sầu ly biệt cho người phương xa
Bóng em chìm khuất nhạt nhòa Lệ buồn lê bước xe hoa cùng người Mình anh phiêu dạt muôn nơi Mang theo hình bóng một thời vấn vương.