Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2019

Hoài Niệm chiều Xuân

Bên khung cửa sổ xuân về
Chồi non lộc biếc dầm dề hơi sương
Nhân gian khắp mọi nẻo đường
Người đi sắm tết nắng vương tóc mềm
Dọc con đường vắng thân quen
Vàng ươm trái quất đỏ thêm sắc đào
Tiếng ai cười nói xôn xao
Ồn ào mua bán mời chào trước sau
Những đôi trai gái yêu nhau
Miệng cười rạng rỡ chụm đầu ngắm hoa
Quần bo áo khoác thướt tha
Tân thời tuổi trẻ sáng lòa sắc xuân
Một cô dáng vẻ tần ngần
Tay thon chạm khẽ ân cần nhánh hoa
Thầm khen vẻ đẹp mặn mà
Loài hoa kia đã phô ra cho đời
Lặng nhìn với vẻ thảnh thơi
Chàng trai mãn nguyện bên người mình yêu
Gió đưa cành lá phiêu diêu
Thoảng trong ánh nắng buổi chiều cuối đông
Hỡi cô má thắm môi hồng
Sao cô đã vội qua sông ngóng đò
Để rồi trong mỗi giấc mơ
Bóng hình kia với câu thơ lạc vần
Dìu nhau trong tiếng chuông ngân
Tung tăng như thể bướm xuân trên đường
Rạng ngời hạnh phúc yêu thương
Mùa xuân tuổi trẻ như dường sánh đôi
Xuân kia nay cũng như người
Mầm xanh tươi trẻ muôn đời vươn lên
Đẹp xinh sức sống lâu bền
Dù nơi màu mỡ hay miền cằn khô
Bây giờ lại nhớ bao giờ
Nhớ ngày xưa ấy xa mờ chân mây
Hai ta hạnh phúc tràn đầy
Cũng xinh cũng đẹp những ngày còn xanh
Anh và em - em và anh
Cùng nhau thề hẹn kết thành lứa đôi
Ngờ đâu hình bóng chia phôi
Đường tình hai ngả cuộc đời đơn côi
Giờ đây anh đã hiểu rồi
Thế gian ai cũng một thời trẻ trung.

 

Thứ Ba, 19 tháng 1, 2016

BÀI CA QUÊ HƯƠNG

Kìa bầu trời tuổi thơ xanh ngắt

Cánh diều xưa dìu dặt bay cao

Sông Con sóng vỗ dạt dào

Lững lờ tắm mát gửi trao tâm tình

Nọ là Rú Bỉn tươi xinh

Sơn thanh thủy tú có mình có ta

Bên kia giáo xứVĩnh Hòa

Thánh đường cao vút bao la tình người

Hợp Thành yêu dấu ta ơi

Tiếng ru lòng mẹ một đời vấn vương

Cho dù đi khắp muôn phương

Nào ai quên được quê hương sinh thành                                       

Mái Đình Phụng anh linh hiển thánh                                            
Bên hồ sen phong cảnh nên thơ

Muôn năm còn đó bây giờ

Khói hương Chùa Tạnh điện thờ thâm nghiêm

Rùa thiêng trấn giữ kim tiền

Truyện xưa tích cũ thần tiên một thời

Vẳng nghe tiếng sáo chơi vơi

Chợ Hôm thấp thoáng nụ cười trên môi

Quê hương như một vành nôi

Khúc ca dâng tặng muôn đời mến thương.


Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2015

THĂM CHÙA BẢO LÂM (*)


                                
 Hương Sen tỏa ngát chốn trần ai
Cõi Phật ngàn năm giấc mộng dài
Ni cô nay chẳng còn vương vấn
Bụi trần rủ sạch dưới sương mai
                                (11/7/2015)                                                                                ________________________________________
(*) Chùa Bảo Lâm: Một ngôi chùa cổ ngàn năm tuổi, thuộc huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An.

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2015

Những vần thơ tuổi học trò

HƯƠNG HỌC TRÒ

Mỗi mùa phượng nở rực hồng          
Bằng lăng tím biếc trổ bông cuối trường
Lại thầm mong nhớ người thương
Gọi loài hoa ấy là hương học trò
                        (Tháng 6 năm 1994)

THỜI XA VẮNG

Màu phượng đỏ, bằng lăng tím biếc
Đã qua rồi nuối tiếc không em?
Nhớ về kỷ niệm dịu êm
Của thời xa vắng mênh mang tuổi hồng.
                                     (Mùa hè 1994)

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2015

Bên cầu năm ấy

Này cây cầu năm cũ     
                                            
Lối đi vào nhà em

Bâng khuâng tím màu hoa dại   
                             
Sông thu nước chảy êm đềm
  
Mấy lúc xa nhau từ độ ấy

Chưa về thăm lại chốn yêu xưa

Anh lãng du phương trời vô định

Mơ chi giây phút sum vầy


Mười mấy năm rồi em nhỉ?

Thủa em còn là thiếu nữ

Tóc dài buông xõa như mây

Nét cười xôn xao ngày tháng cũ

Ngân nga con nước vơi đầy

Tuổi đôi mươi căng tràn nhựa sống

Ta yêu nhau những ngày


Kia là ngôi hàng nhỏ

Dưới chân cầu thân thương

Xưa ta hay ngồi đó

Ngắm hàng cây bên đường

Nước sông trôi mãi miết

Lững lờ về chốn xa

Quán đơn sơ quen thuộc

Nhưng cụ già ngày trước

Nay chẳng còn đâu

Chỉ thấy cô gái

Đang soi gương chải đầu

Anh hỏi chuyện ngày xưa

Cô thoáng buồn ngơ ngác
             
Rồi nhìn cây xào xạc

Rằng khi xưa mẹ chồng bán nơi đây

Cụ mất để lại ngôi hàng này

Hỏi về em cô lắc đầu không biết

Vì mới về làm dâu


Con đường nhỏ rợp bóng cây

Vắng em mà trở nên cô tịch

Gió vi vu về miền cổ tích

Ngày ta còn yêu nhau

Này cây cầu xinh xinh

Này hoa nở thắm tươi

Mà nay vắng bóng người

Và đã qua rồi tuổi trẻ

Tuổi của mộng mơ và yêu đương

Ước gì là ngày xưa

Bên cầu có em và anh

Hoa vẫn thắm và cây vẫn xanh